vấn Đạo Với Ngài Trưởng Lão Viên Minh

Bạch Thầy, con có điều muốn hỏi thầy ạ. Kính mong thầy giúp con giải đáp. Con cảm thấy dường như con bị stress thầy ạ. Gánh nặng về kinh tế đè nặng lên con khiến con thấy ngột ngạt. Con không tập trung được vào công việc của mình! Con ngày càng muốn thu mình lại hơn, lúc nào con cũng suy tư về vấn đề làm sao để có tiền đủ sống? Con cảm thấy mệt mỏi lắm thầy ạ. Con cảm ơn thầy rất nhiều!
vấn Đạo Với Ngài Trưởng Lão Viên Minh
03/07/2014, viết bởi Đại đức Chơn Hữu, danh mục Hỏi Đáp

Trả lời:

Thực ra, chỉ là con t tạo áp lực và căng thẳng bởi thời gian tâm lý do nghĩ tưởng quá nhiều đến kết quả mà con mong đợi. Tưởng tượng đưa đến sợ hãi khiến con đánh mất sự trọn vẹn với thực tại, đó chính là nguyên nhân của sự căng thẳng. Đừng nghĩ tới tiền bạc mà con mong đợi, chỉ trở v trọn vẹn trong sáng với công việc con đang làm trong hiện tại - hay sáng suốt biết mình - thì sẽ hết căng thẳng, mà việc làm cũng sẽ hiệu quả hơn (có tiền nhiều hơn), thay vì suy nghĩ vu vơ chỉ đưa đến căng thẳng và thất bại. 

 

 
 
Ngày gửi: 01-07-2014
Câu hỏi:
Kính thưa thầy,

Con xin cúi đầu đảnh lễ thầy lần thứ nhất, con xin cúi đầu đảnh lễ thầy lần thứ hai, con xin cúi đầu đảnh lễ thầy lần thứ ba.

Con xin được bày tỏ lòng biết ơn, kính trọng của con với thầy. Với con thầy luôn là người con hết mực kính yêu. Con xin được bày tỏ lòng con với thầy. Con là người đệ tử tại gia, con thích và say mê Phật pháp, con đã tìm hiểu và thực hành nhiều pháp môn, thiền Vipassana, Mật tông, Thiền tông. Có lúc con cảm thấy mình loay hoay với tất cả những thứ đó, loay hoay với duy trì chánh niệm, với trì chú, với tham thoại đầu... cái gì cũng hay, cái gì cũng tốt, nhưng biết nhiều quá lại thành ra không biết gì. Có lúc con cũng sợ rằng mình sẽ không đi tới đâu, không biết dựa vào đâu, mình có lạc đường không, mình tu tập như thế rồi mình sẽ như thế nào? Rất nhiều, rất nhiều lần con đã hỏi mình như vậy.

Nhưng con vẫn cứ tiếp tục đi, con nhớ lời dạy của ngài Ajhan Cha rằng, cho dù có thế nào thì cũng đừng bỏ cuộc, đôi khi sự tu tập chỉ đơn giản là nhẫn nại, điều gì đến cũng phải đến, đừng bỏ cuộc. Con biết là mình hãy tin vào tự tánh của mình, tin và đi theo nơi chính mình cảm thấy là đúng hay sai. Nhưng con vẫn lo sợ, mình đang đi theo cái sự sáng suốt của tánh biết, của tự tánh, của Phật tánh hay đang đi theo bản năng, bản ngã và những ảo tưởng của bản ngã. Con hiểu rằng cuối cùng mình cũng thành tựu đạo quả, những thứ con đang gặp phải chỉ là những bài học cho con mà thôi, biết thế nhưng con vẫn sợ, thật là dốt thầy nhỉ! Từ chuyện biết mình cần buông bỏ tới lúc mình buông bỏ được thật sự thật là xa vời (hoặc cũng rất gần nếu con biết cách).

Những khi con không biết làm thế nào, con làm việc dựa vào giới luật và dựa vào lời dạy của thầy, cân nhắc về những việc lợi mình, lợi người, lợi người hại mình, lợi mình hại người, hại người hại mình... rồi lựa chọn. Nhưng cuộc sống đúng là một trường học khó, có những việc, có những lúc rất khó quyết định, có những lúc quyết định được nhưng mình lại không đủ sức. Con có cảm giác như có những khi cần hành động vượt trên những điều này, vượt lên trên, đôi khi việc tưởng đúng mà lại sai, sai mà lại đúng, kết quả chỉ biết khi đến phút cuối cùng. Con vẫn xin làm mọi việc xuất phát từ tâm làm lợi ích cho mọi người nhưng sao mà có những lúc khó quá (nó khó hay con nghĩ nó khó?).

Còn về con đường tu tập thì con thấy mình hành theo pháp môn nào cũng được, chỉ cần trở về với con người thật của mình nhưng con còn đang tìm xem con người thật đó là thế nào? Là đâu? Con cảm thấy những lời của mình rối rắm quá. Con xin thầy chỉ cho con biết đâu là cốt lõi của giáo pháp?

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Chính con muốn không rối nên đã tạo rối cho mình vì đã trang bị cho mình quá nhiều th. Nếu con biết trở về trọn vẹn với thực tại thân tâm tại đây và bay giờ thì có gì là rối đâu, bài học sẵn có ngay nơi con con không học, lại đi vay mượn bài học của kẻ khác. Tiếc thay! Tiếc thay!

 

Gửi bình luận