Vấn Đạo

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu. Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo. Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất. HT. Viên Minh Họ tên (*) : Email (*) : Điện thoại : Nội Dung Cần Hỏi(*) :
Vấn Đạo
14/06/2014, viết bởi Đại đức Chơn Hữu, danh mục Hỏi Đáp

Kính bạch thầy!
Hôm nay con nghe bài pháp thoại: 'Cuộc đời là kính vạn hoa để soi chiếu chính mình' thầy giảng mới đây tại Stuttgart. Trong bài giảng thầy có nêu lên nguyên lý khi trở về chính mình để thấy ra hành động của chính mình chứ không phải có một người đứng ngoài để quan sát lại mình. Điều này thật là vi tế khó phân biệt được. Thì ra lâu nay con có chỗ này hành chưa đúng. Thảo nào mà con hành mãi nhưng vẫn thấy mình chưa ổn nhưng không biết không ổn do đâu.
Thưa thầy, còn một điều con thấy khó nữa là, vì hàng ngày con phải đến cơ quan làm việc nên không có thời gian nghe pháp thoại, chỉ khi về nhà con mới tranh thủ vừa làm việc nhà vừa nghe. Những lúc như vậy con chỉ chú tâm vào nghe pháp thôi còn các việc khác con làm chỉ theo quán tính chứ không trọn vẹn thấy biết rõ ràng minh bạch được. Nhất là với chính mình khi đó cuon hoàn toàn bỏ quên con.
Vậy con đã sai ở đâu xin thầy từ bi chỉ cho con với ạ? Và có cách nào vừa nghe pháp vừa làm các công việc khác mà vẫn trọn vẹn được với công việc, luôn biết mình không ạ? Con xin đa tạ thầy và chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Trả lời:

Biết bằng ý thức thì chỉ biết một đối tượng, còn biết bằng tánh biết thì có thể biết nhiều đối tượng cùng lúc. Nếu con chú ý vào một đối tượng thì đó là biết bằng ý thức, nếu con để tâm sáng suốt định tỉnh trong lành hoàn toàn tự nhiên thì con có thể biết được một cách toàn diện. Cho nên con có thể vừa làm công việc hàng ngày (không đòi hỏi phải chú ý vẫn làm được) thì con có thể vừa nghe vừa làm không sao cả. Cũng trong hỏi đáp này có một Phật tử nói rằng vừa nghe vừa làm thì thấm pháp nhiều hơn khi quá chú ý nghe. Người này đã nói đúng vì khi quá chú ý thì thường bị xen ý niệm vào để hiểu nên không cảm ứng đạo giao với người nói được. Nghe với ý thức là để hiểu, nhưng nghe với tánh biết mới cảm ứng đạo giao. Điều này con cứ chiêm nghiệm rồi từ từ sẽ nhận ra, đừng vội vàng nôn nóng.

 

Ngày gửi: 12-06-2014
Câu hỏi:
Kính bạch thầy, kinh Bát-nhã đã giúp con vượt qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, là niềm tin để con bước tiến trên con đường học đạo. Thời gian gần đây con thường xuyên nghe và đọc thầy giảng trên mạng, con cảm thấy sự dung thông trong tất cả các thừa Phật giáo, không có sự phân biệt, không nghĩ về quá khứ, cũng chẳng tưởng đến tương lại, hiện tại là đây. Xin thầy từ bi chỉ dạy thêm cho con.
 
Trả lời:
Tất nhiên chân lý không lệ thuộc vào Tôn giáo hay không Tôn giáo, Tông môn này hay Tông phái khác, cũng không xuất phát từ Kinh sách hay bài giảng nào của ai, mà nó ở khắp mọi nơi, nhất là đã đầy đủ ở chính trong con. Đừng lệ thuộc vào Kinh Điển hay bất kỳ ai bên ngoài. Đức Phật, Kinh sách, giáo thuyết chỉ giúp khai thị cho con thấy chân lý mà thôi. Khai thị là để con thấy ra chân lý và sống với chân lý ấy chứ không phải áp dụng một lý thuyết nào cho việc tu tập. Đừng áp dụng lời thầy hay ai nói mà chủ yếu là qua đó con có phát hiện được sự thật để sống với sự thật ấy nơi chính con hay không.
Câu hỏi:
Con đem hết lòng thành kính xin đảnh lễ Thầy!

Kính thưa Thầy, chúng sanh gieo nghiệp nhân gì mà kiếp này phải sống cô độc không thân quyến vậy thưa Thầy? Con xin thầy chỉ dạy để con biết mà sám hối. Nhiều khi con cảm thấy mình rất cô độc, thế giới có không biết bao nhiêu người mà con lại không có lấy một người thân. Khi có những cảm xúc buồn phiền như thế khởi lên, con nghe lời thầy trở về sống trọn vẹn với cảm xúc đó, nhưng chưa bao giờ con có thể sống trọn vẹn được với cảm xúc nào vì luôn có tạp niệm chen vào. Con rất muốn được thầy chỉ dạy thêm cho con vài điều. Con cảm ơn thời gian thầy dành cho con.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Nghiệp gì không cần biết, chỉ cần biết đang cảm thấy cô đơn mà thôi. Trọn vẹn với nỗi cô đơn có nghĩa là chỉ thấy cô đơn là cô đơn thôi mà không mong thoát ra khỏi nó, không cầu có thân nhân, tri kỷ, không muốn thiết lập mối quan hệ, không cần bất kỳ ai để nương tựa. Nếu ai có thể sống cô đơn hoàn toàn mà không cần bất cứ thoả hiệp nào thì người ấy sẽ sống thật an nhiên tự tại, độc lập tự do và giải thoát mọi buộc ràng. Con sợ cô đơn thì mãi mãi bị ràng buộc vào ý muốn lệ thuộc vào người khác. Thực ra, khi con cảm nhận được sự tương giao của vạn pháp thì con không bao giờ thấy cô đơn, dù là đang sống cô độc một mình. Có người lại chán mối quan hệ giả dối, phức tạp ở đời, nên người ta chỉ muốn sống một mình trong sự tương giao với thiên nhiên cây cỏ, làm bạn với gió nội, mây ngàn thì sao? Phải chăng cảm giác cô đơn chỉ là sản phẩm của ảo tưởng tâm lý?
 

Gửi bình luận