Tôi không tìm an lạc nữa

Tôi không tìm an lạc nữa
05/01/2018, viết bởi An Nguyên, danh mục Văn Nghệ

 

Sáng thứ hai, tôi hứa sẽ không tìm an lạc nữa
Cứ để lá bay, mây trôi, hoa rụng giữa bốn mùa
Nắng thì ấm, trời sẽ lạnh những ngày mưa
Bụi có vướng cũng không cần xoa phủi
Cứ nhìn và cảm nhận thôi,
mà chẳng mong chờ gì khác, như những ngày xưa

 

Cũng chẳng cần tìm một hạnh phúc nào để tựa nương

Bình minh đến, hoàng hôn đi, vẫn vàng hồng màu lá

Đi thì bước, mà ngồi không thì cứ nghỉ

Khổ đau có mặt, thì khổ đau đang có mặt

Chứ kiếm tìm hạnh phúc chi cho lại vật vả thêm

 

Cuộc sống cứ đổi thay,

không tránh né dẫu não phiền ngồi chờ trước ngỏ

Con đường dài thì cứ chậm mà đi

Mưa có lạnh thì lấy bàn tay mà xoa ấm

 

Sáng nay tôi cho phép mình lười biếng

Không cần gì phải có một bình yên

Không cố nhốt gió lộng vào chai

Không níu mây lại cho che mát một ngày

Không cần phải đổi thay ai,

Cũng không cần phải chuyển xoay hoàn cảnh

 

Có những điều qua đi thật dễ dàng

Có những việc xô đẩy mấy vẫn quay trở lại chắn ngang

Có những tình cố buộc lại vẫn cứ theo nước sông mà chảy

Chẳng trách móc muộn phiền, thôi đeo đuổi những hư không

Chẳng tìm an lạc nên cũng không có não phiền nào trốn tránh

 

Cũng chẳng nỗ lực gì trên chiếc chiếu ngồi thiền

Thở thì thở, cần biết chi thêm là dài hay ngắn

Bình yên được thì cứ bình yên

Mà xao lãng thì cứ tự nhiên mà xao lãng

Để thấy nắng vẫn soi, mưa vẫn rơi, trời vẫn trong và trăng vẫn sáng

Để cảm nhận chúng đến đi như những mùa sang

 

Sáng hôm nay, tôi sẽ không tìm an lạc nữa.

Buông ra để thấy những kỳ diệu của nắng mưa

Đang ở biển, bởi cứ tìm nên không thấy nước

Giữa núi đồi, thôi đừng kiếm chi non...

 

Nguyễn Duy Nhiên

Gửi bình luận