Nắng...

Nắng...
21/06/2018, viết bởi An Nguyên, danh mục Văn Nghệ

Tháng sáu, rạo rực bằng những tia nắng mà tôi hay gọi cái tên Nắng đó là “Nắng vội vàng” - những tia nắng vươn mình đầy sức sống; nó như muốn lan tỏa làn nhiệt nồng nàn, ôm chầm lấy trưa sớm, níu chân cả buổi chiều tà. Nó hối hả hơn bất kì lúc nào, như một con người hăng say nhịp sống, đang tràn đầy sức trẻ.

Bổng nhiên…

Nắng mất tăm. Gió tìm nắng khắp nơi trên từng ngõ phố, từng tán cây, từng ngọn cỏ. Gió xuyên mình qua làn mưa buốt giá, lang thang tìm nắng trong không khí ẩm mốc đầm đìa hơi nước và sương, tìm mãi tìm hoài chẳng thấy; không Nắng gió trở nên lạnh. Gió hờn dỗi - chỉ một chút thôi, thế nhưng Nắng thì đã thấy Gió phiền phức và đáng ghét. Nắng im lặng và không còn cười với Gió nữa. Gió cũng đâu thể cười như trước

Hôm nay mưa đã tạnh, Nắng trở về, nhưng không còn là Nắng của Gió nữa, Gió muốn bên Nắng như ngày xưa nhưng không thể bước tới, Gió tự thấy không thể gượng ép.

Khoảng cách.

Thờ ơ.

Xa cách. Đã có mặt

Cuộc sống tĩnh lặng, nhàm chán. Gió gác mình trên ngọn cây, lười chuyển mình qua khe lá. Giờ đây những trưa hè oi ả Gió chẳng thèm lay mình chuyển động, mặc kệ Nắng cứ chói chang. Không có mưa nhưng ảm đạm, Nắng và Gió chỉ thế thôi sao? Có khi nào trở lại được như xưa, có khi nào Nắng về bên Gió và lại cười với Gió. Gió nhớ nụ cười của Nắng…

Hôm nay

Nắng bỗng bừng lên, sưởi ấm Gió, Nắng vẫn vậy, nhưng nhìn thấy nắng Gió cũng thấy chút ấm lòng. Nắng vương vãi khắp nơi, bừng tỉnh vạn vật, nhưng Nắng không còn thuộc về Gió nữa, phải không?...

Thế đó… Duyên hợp, duyên tan đều lưu lại một điều gì đó tốt đẹp và một chút tiếc nuối. Trong cuộc đời mỗi người, và Nắng cứ hãy là chính mình, hãy soi chiếu những tia nắng ấm áp đến mọi nẻo đường, tô thêm màu cho sắc lá. Gió… Gió hãy dịu dàng và mát mẻ, nhẹ nhàng nhưng trong lành, hãy sống như khi chưa có Nắng, hãy thổi mình qua tán lá, len mình vào khe cửa đem mát mẻ trong lành đến muôn nơi. Mọi sự tùy duyên, chuyện qua đi thì hãy buông bỏ để nó vào quên lãng, bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới cởi  bỏ được chiếc áo buồn phiền trong tâm thức. Còn nếu như cố gắng níu giữ thì chỉ khiến bạn sống triền miên trong vô vọng và đau khổ. Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng vì họ đã là một phần đời của ta trong một thời gian nhất định.    

Gửi bình luận