MẸ ÔI! CHỮ BÈ LAU, TÂM CHÈO CỎ!

1- Hỡi ôi! Khi biết chút ít về đạo hiếu Thì mẹ đã trăng tà khuất núi Ngọn lửa nhớ thương âm ỉ tháng năm dài Một trăm bài thơ về mẹ Chỉ là mấy giọt sương phơi Không thấm ướt cây cỏ cõi lòng con hoang mạc! Ôi! Đảnh lễ bụi đất nghìn trùng Ôi! Đảnh lễ Tu Di sơn nghĩa ân cao chót vót Ngôn và lời: Đốm mộng vẽ không hoa! Tạc tượng làm sao giữa cõi ta-bà Chân dung mẹ Vẫn muôn đời Trăng sao nước mây chập chùng khái niệm Mẹ của tôi
MẸ ÔI! 
CHỮ BÈ LAU, TÂM CHÈO CỎ!
09/08/2014, viết bởi Đại đức Chơn Hữu, danh mục Văn Nghệ

Mẹ của quê hương
Là lục bát ca dao 
Là cò vạc chuôm ao 
Là lặn lội đồng sâu ruộng cạn
Là cõng gạo chợ chiều
Là gánh nắng đội mưa
Là áo vá bạc màu
Là nước mặn đồng chua
Là lụm cụm nương vườn
Là tảo tần bèo rau heo cám 
Mẹ chắt từng giọt máu trắng 
Để nuôi đàn con khôn lớn
Bàn tay khô gầy khéo léo vại môn dưa
Biến hoá bữa ăn cà muối mắm kho
Sắn độn cơm
Cơm độn khoai 
Nhường nhịn cho cháu con ăn từng bữa
Vất vả lo toan chưa một lần than thở
Chưa một lần ngưng sức chèo bơi 
Đứa này vừa sang sông
Đứa khác lại vào đời
Rồi mải miết chúng công danh sự nghiệp
Rồi mải miết chúng với vợ con
Với bầy đoàn thê thiếp
Mẹ rất xa tóc trắng bạc mù sương
Đường về quê trăm nỗi ngại ngùng
Mẹ vẫn là chiếc bóng đơn côi
Đêm đêm cầu kinh niệm Phật
Đêm đêm tay lần tràng hạt
Vẫn lủi thủi nhang khói từ đường 
Vẫn liêu xiêu góc bếp đụn rơm 
Tròng mắt cay cay
Tuổi nặng lưng còng
Vẫn bươn chải kiếm từng xu từng cắc
Để giúp đỡ cho cháu con khó khăn chật vật
Để tự nuôi sống mình
Lại còn mâm quả bát hương
Lại còn kỵ giỗ tổ tiên, lễ, tiết lân phường
Tang, tế, quan, hôn 
Vắt kiệt sinh lực mẹ
Để gìn giữ gia phong, nền nếp!

2- Mẹ ôi!
Than ôi!
Mẹ giờ đã về đâu, đi đâu
Con mù loà, tối tăm chẳng biết
Nhưng hương mẫu từ vẫn phảng phất 
Vẫn thơm ngát suốt đời con
Nuốt miếng béo bùi nghe đắng tựa bồ hòn
Nằm chăn ấm, nệm êm 
Lại đau xót nhớ hoài manh chiếu rách
Nhớ căn bếp gió lùa 
Mẹ đi vô đi ra, rét run cầm cập
Áo lá tơi dày không đủ sưởi tiết đông
Tháng chạp, giêng hai cắm cúi ruộng đồng
Lúc gieo mạ, lúc còng lưng cấy lúa
Chân dẫm bùn phèn 
Căm căm tiết thời băng giá
Hạt ngọc ăn, nghe mặn máu mẹ ở bên trong
Thời bom đạn, tản cư
Mẹ chỉ ôm theo quyển kinh, quả chuông
Bỏ lại hết bạc tiền, tư trang, tài sản
Mẹ nói, đấy là vật ngoại thân, sớm còn, tối mất
Chịu khổ cực, siêng năng là còn tạo ra chúng được
“Nhưng mang theo kinh, chuông
Là để nhớ Phật mà về!”
Ôi! Lời dạy của mẹ tôi
Bên tai nghe như kim chích buốt tê
Văng vẳng mãi lúc nào đường tu thối thất
Đời sa-môn đi trên lưỡi dao mài ngọt
Bất hiếu, vô nghì là địa ngục đồng sôi
Phải sống cho tốt hơn
Để cho mẹ mỉm cười
Để cho mẹ yên tâm
Con vẫn là đứa con chưa đến nổi nào hư đốn!

3- Ôi! 
Mẹ ôi!
Kính lạy mẹ!
Mẹ của tôi, mẹ của ai
Vẫn thương con giống nhau
Vì được rứt ra từ núm ruôt
Vẫn chín tháng mười ngày
Thống khổ cưu mang
Gìn giữ từng bước đi
Nóng, lạnh kiêng khem
Vì sự sống li ti của con vô cùng nhạy cảm
Ôi! Hỡi ôi!
Chín chữ cù lao (1),
Đạo lý Đông phương thăm thẳm
Mang vác suốt đời, không trả được thâm ân
Mẹ là dòng sông xanh
Và suối ngọt tự nguồn tâm
Là cánh cửa then hờ, chưa bao giờ khoá chốt
Là ngọn gió mát thung sâu trong lành diệu vợi
Là hồ ao, lau lách cỏ dại quê nhà
Sen súng tự nhiên hương
Mẹ đứng trên đồi cao 
Nhìn ngắm cháu con lưu lạc trăm đường
Ngọn lửa ấm đêm đông
Bập bùng trái tim của mẹ
Con như khách phong trần
Một lần nghiệp duyên ghé lại
Để mẹ vất vả suốt đời
Trăm tuổi lại ra đi
Cú rúc canh thâu, rừng vắng nói gì
Giun dế đêm đêm, suối khe thầm thỉ
Giữa hư không
Tiếng chim lạc đàn mang mang thi tứ
Dội vào lòng con, vô lượng nghĩa Vu Lan
Chữ chữ thắp lên, bất lực hàng hàng
Kính lạy mẹ muôn trùng
Bối diệp, trang tâm thay tiếng nói
Ai đó là con, phải biết phút giờ yêu quý 
Bên lòng còn đỏ thắm đoá hồng tươi
Bên mẹ, hiện tại ở đây, là giây khắc tuyệt vời
Là vĩnh cửu, là thiên thu, không bao giờ trở lại!
Ngưỡng mong thế gian
Giáo pháp nhiệm mầu
Hiếu ân còn mãi
Là vẻ đẹp ngàn đời, xưa cũng như nay
Khắc giữa hư vô cho nhân thế biết hay
Làm mảnh gương soi đi về 
Khi vẫn còn tới lui sinh tử
Bài thơ hôm nay chỉ là bè lau, chèo cỏ
Vẫn muốn cùng người chống đẩy sang sông! 
Vẫn muốn cùng người đạo hiếu đền xong!
Lúc nào chúng ta cùng đáo ngạn!

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

Ghi chú:
(1) 1. Sinh (mang nặng đẻ đau) 2. Cúc (đỡ nâng, chăm sóc) 3. Dục (ân cần dạy dỗ) 4. Phủ (trìu mến, vuốt ve 5. Súc (Căng bầu con bú) 6. Trưởng (Nuôi con khôn lớn) 7. Cố (Yêu quý trông nom) 8. Phục (uốn nắn, nuông chiều) 9. Phúc (bảo vệ, chở che).

Gửi bình luận