Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư

'Sự thành công, xe cộ, nhà cửa, những thứ mà tôi nghĩ đã đem hạnh phúc đến cho tôi, khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui'.
Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư
02/07/2014, viết bởi Đại đức Chơn Hữu, danh mục Thế Giới 4 Phương

 

Richard Teo Keng Siang, sinh năm 1972, là một bác  sĩ giải phẩu thẩm mỹ, rất ham sống, ham làm việc và... ham làm giàu. Năm  40 tuổi, anh đã thành một nhà triệu phú. Một ngày, anh khám phá ra mình  bị ung thư phổi đã tới thời kỳ 4. Buổi nói chuyện này diễn ra ngày  19/1/2012, 8 tháng sau khi anh khám phá mình đã bị ung thư.

 

 

Richard Teo qua đời ngày 18/10/2012. Những chia sẻ của anh khi đưa  lên mạng đã gây một súc động rất lớn. Trang lưu niệm về anh có tới 4100  likes FB, 313 tweets, 175 shares, 122 G+.

 

 

“Chào tất cả các em. Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em  chịu khó nghe. Tôi xin tự giới thiêu, tôi tên là Richard và là một bác  sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng  khi được các giáo sư mời đến đây. Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ  khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ  về những việc chung quanh.

 

 

Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một  sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một  gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người  chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc. Thành công có  nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ  nhỏ.

 

 

Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công  trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi  cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia,  mọi thứ. Tôi rất ganh đua. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc  một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những  chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu  của NUS (National University of Singapore - ĐH Quốc gia Singapore) phát  triển tia laser để chữa bệnh mắt.

 

 

Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y  khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành  tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi học hoàn tất, tôi  quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian  trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu các em để ý, vài  năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền. Vì vậy, tôi quyết  định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải  phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.

 

 

Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả  20 đôla Mỹ cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không  ngần ngại trả 10 nghìn đôla Mỹ để hút mỡ bụng, 15 nghìn đôla Mỹ cho sửa  ngực... Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không? Tại sao lại muốn  thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ? Do vậy, thay vì chữa  bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp.

 

 

Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần,  rồi 3 tuần, sau lên một tháng, hai tháng, đến ba tháng. Quá nhiều bệnh  nhân. Tôi choáng váng. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi  bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu  phú. Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu  khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” (tiếng dùng để chỉ  các bà mệnh phụ nhiều tiền không đi làm) những người muốn có cuộc giải  phẫu trong chớp mắt. Cuộc sống thật lên hương.

 

 

Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao?  Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Tôi sắm riêng cho  tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Malaysia và đua xe. Cuộc  sống của tôi là thế đó. Với mớ tiền mặt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó  chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm  ngân hàng. Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu. Tôi sắm  chiếc màu bạc.

 

 

Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Đến lúc mua nhà, xây cửa. Chúng tôi  bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế  nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi  tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh  tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở  mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.

 

 

Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp  và tất cả. Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể  thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh  quang. Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng ba  năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi  thường vận động manh. Tôi đi đến SGH (Singapore General Hospital: Bệnh  viện chính của Singapore) và nhờ bạn học làm MRI (phương pháp tối tân  soi chụp hình bộ phận trong người để chẩn bệnh) để xem chắc là không bị  trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết  tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi. Tôi hỏi như thế nghĩa là sao?  Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi  gần như muốn thốt lên: “Anh nói thiệt sao?” tôi đang sắp sửa chạy đi tập  thể dục.

 

 

Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn - bao gồm cả PET  scans, và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ 4 của ung thư phổi. Tôi  nghĩ: “Từ đâu mà ra thế này?”. Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội  tuyến. Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất  cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.

 

 

Đây là bản chụp của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và  thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi. Tôi được cho biết, ngay  cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3, 4 tháng tối đa. Cuộc sống tôi  bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi? Tôi chán nản, tuyệt  vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây.

 

 

 

Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được - sự thành công, cúp thưởng,  xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho  tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm  vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra.  Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của  cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải  vậy. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng  là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi,  cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi  phải trải qua. Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở  hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không, tôi đã chẳng cảm thấy  vui khi nghĩ đến.

 

 

Các em có biết, Tết sắp đến. Trước đây, tôi thường làm gì? À, thì  tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ  hàng, phô trương với bạn bè. Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui.  Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể  chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng?  Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng. Thật sự những gì  tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận.

 

 

Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị. Tôi khoe  khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình. Chúng chẳng mang lại  niềm vui cho bạn bè, cho người thân như tôi tưởng.

 

 

Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các  em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với  tôi. Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau. Khi  chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ  nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm như  thế? Tại sao phải để bẩn tay? Chỉ là một con ốc sên. Sự thật là cô ấy đã  thấy được nguy cơ con ốc có thể bị đạp nát chết. Đối với tôi, nếu không  tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược  nhau quá, phải không?

 

 

Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi  không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại  NYH. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư. Tôi nhìn  thấy tất cả đau đớn mà bệnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các  thuốc giảm đau, và họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật  lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả. Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi  đến bệnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bệnh nhân có “thật” đối  với tôi không? Không. Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm  việc riêng của mình.

 

 

Sự đau đớn, chịu đựng của bệnh nhân có “thật” không? Không. Dĩ nhiên  là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ  phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở  thành bệnh nhân. Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác  của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành  một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là "Có". Vì bây giờ  tôi thật sự hiểu được họ. Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.

 

 

Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành  nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều. Hiển nhiên,  tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi  bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ  tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công,  giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Điều phiền toái duy nhất là nhiều  người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.

 

 

Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại  muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề  cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã  hội muốn đào tạo chúng ta. Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn  việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức  và tôi vắt cạn từng xu từ họ.

 

 

Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến  nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù  là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong  khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không  hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.

 

 

Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng  cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho  tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.

 

 

Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng  tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó  chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều  đó đang xảy ra trong ngành y và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để  đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học. Và tôi hy vọng  các em sẽ không bao giờ phải như vậy.

 

 

Điều thứ nhì, về số lượng bệnh nhân, dù ở bệnh viên công hay tư. Tôi  có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bệnh viện, với tập hồ sơ  bệnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt. Tôi chỉ muốn họ  ra khỏi phòng khám bệnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều  bệnh nhân. Thực tế là vậy. Đây chỉ là một công việc, một công việc  thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bệnh nhân của  tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật  sự hiểu điều gì họ đang trải qua không? Không, mãi cho đến khi sự cố xảy  ra với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của  chúng ta.

 

 

 

Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không  cảm được cho bệnh nhân. Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như  vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm  hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn  như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh  nhân.

 

 

Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không  thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi  có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ mà các em  không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói  mửa.

 

 

Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm  đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn,  chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi! Các em có cả tương lai  sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách  các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài  kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người  nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn  không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và  tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm,  vật chất...

 

 

Họ có thật. Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết  đến sự hiện hữu của họ. Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy  với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều  có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người  tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến  khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.

 

 

Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày  thứ ba với Morris”. Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều  biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự  thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi  phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập tung vào thứ  thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên  sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua trông thật mơ hồ, nhưng đó  là sự thật và tôi đang trải qua.

 

 

Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các  em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh  phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của  chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định,  sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh  phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi  đã tưởng.Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự  trước sau càng sớm, càng tốt.

 

 

Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học này.

 
Nguồn tin: Vi Tâm

Gửi bình luận