• Trạm dừng nào cho ta?

    Ngẫm nghĩ lại, hành trình của một kiếp người chẳng qua chỉ là chuỗi dài những trạm dừng chân nối tiếp nhau. Nói cho chính xác thì con người ta không thể chung thân với một cái gì trường cửu. Trong vòng quay của quy luật tạo hóa, vạn vật sinh hữu và chuyển lưu bởi một chữ duyên, duyên đến duyên đi, duyên hợp duyên tan, duyên sinh duyên diệt, nhưng đến cuối cùng gì thì rồi cũng bỏ lại. Bỏ lại để mà lên đường. Khi anh có được cái này anh phải chấp nhận mất cái kia, không gieo nhân thì làm gì có quả, một bàn tay đâu thể chạm cùng lúc hai cảm giác nóng và lạnh. Thuật ngữ nhà Thiền có một câu nói rất hay: “Tâm vô nhị dụng”. Có níu kéo nhưng rồi nó cũng vuột mất. Thất vọng và đau khổ là điều không thể tránh khỏi nếu ta không kịp nhận ra. Đọc tiếp...

  • Ý nghĩa ngày Phật Đản

    Đọc tiếp...

  • Đi con đường khác

    Khi đứa con gái đầu chuẩn bị nhập học vào trường đại học thì anh nhận được một lá thư chuyển nhanh gởi qua bưu điện. Trong cuộc sống, có thể có nhiều lá thư chuyển nhanh, nhưng đó là lá thư làm cho tôi và anh buồn như vừa đánh rơi một cái gì đó quý giá mà không thể nào tìm lại được. Đọc tiếp...

  • Mẹ còn lại gì?

    Chị ôm lấy con vỗ vai động viên “có gì đâu mà khóc. Đi rồi lại về. Thời đại công nghệ, đi xa đến đâu thì mẹ con vẫn nhìn thấy mặt nhau, trò chuyện mỗi ngày”. Rồi chị quay sang bảo người thân nín đi “có gì đâu mà khóc”. Mắt chị ráo hoảnh không rơm rớm rưng rưng như mọi người vẫn tưởng. Đọc tiếp...