• NÓI VỚI CÁC BẠN TRẺ

    Mến chào tất cả các bạn. Đây là năm thứ 12 liên tiếp thầy rất vinh dự được trao tặng những phần thưởng khuyến học cho các bạn học sinh cấp 2, 3 đạt th... Đọc tiếp...

  • Hạt sen khô

    Từ rất sớm, khi mặt trời còn đang ngái ngủ sau rặng tre, lão nhà báo đã chèo chiếc thuyền con ra giữa hồ, hái những đóa sen chớm hé, khẽ khàng đặt lên... Đọc tiếp...

  • Bài học của đời mình

    Đọc tiếp...

  • Mùa an cư

    Một mùa an cư nữa đã về, nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ cho tất cả quý Phật tử cũng như tất cả chúng sanh vô lượng an lành. Đọc tiếp...

  • Biết đủ

    Sinh mệnh là của chúng ta. Chúng ta sống cho chính mình chứ không phải sống cho người khác. Thật vậy, sinh mệnh hay vận mệnh đều nằm trong lòng bàn ta... Đọc tiếp...

  • Từ Đản Sanh đến Xuất Gia

    "Một Chúng Sanh duy nhất, một Con Người phi thường, xuất hiện trong thế gian này, vì lợi ích cho phần đông, vì hạnh phúc của phần đông, vì lòng bi mẫn, vì sự tốt đẹp, vì lợi ích và hạnh phúc của chư Thiên và nhân loại." -- Tăng Nhứt A Hàm [1] Đọc tiếp...

  • Trạm dừng nào cho ta?

    Ngẫm nghĩ lại, hành trình của một kiếp người chẳng qua chỉ là chuỗi dài những trạm dừng chân nối tiếp nhau. Nói cho chính xác thì con người ta không thể chung thân với một cái gì trường cửu. Trong vòng quay của quy luật tạo hóa, vạn vật sinh hữu và chuyển lưu bởi một chữ duyên, duyên đến duyên đi, duyên hợp duyên tan, duyên sinh duyên diệt, nhưng đến cuối cùng gì thì rồi cũng bỏ lại. Bỏ lại để mà lên đường. Khi anh có được cái này anh phải chấp nhận mất cái kia, không gieo nhân thì làm gì có quả, một bàn tay đâu thể chạm cùng lúc hai cảm giác nóng và lạnh. Thuật ngữ nhà Thiền có một câu nói rất hay: “Tâm vô nhị dụng”. Có níu kéo nhưng rồi nó cũng vuột mất. Thất vọng và đau khổ là điều không thể tránh khỏi nếu ta không kịp nhận ra. Đọc tiếp...

  • CHUYỂN HÓA BỆNH TẬT THEO QUAN ĐIỂM PHẬT PHÁP

    HỎI: Vừa qua tôi và một số Phật tử cùng đàm đạo về pháp tu chuyển hóa bệnh tật. Có bạn nói, có bệnh thì nên đi khám và chữa trị theo y khoa. Có bạn lại nói, đi khám bệnh là chuyện đương nhiên, tuy nhiên đạo Phật cho bệnh là do nghiệp xấu trong quá khứ và những hành vi không đúng pháp trong hiện tại hình thành, muốn tránh khỏi thì phải thực hành pháp sám hối và tu những thiện pháp hồi hướng công đức để hóa giải nghiệp xấu. Có bạn lại nói, khi mắc bệnh khó chữa thì nên nguyện cầu các tế bào ông bà, cha mẹ bên trong cơ thể mình hỗ trợ vì trong di truyền từ quá khứ sẽ có những ông bà, cha mẹ ta có sức khỏe tốt, sống lâu sẽ hỗ trợ ta (những nhân tố tốt trong thân ta). Có bạn lại nói, bệnh thì nên sám hối và hồi hướng công đức cho các “oan gia trái chủ trên cơ thể chúng ta” (những nhân tố xấu trong thân ta). Một bạn khác lại nói, làm gì có “oan gia trái chủ”. Vì sự hiểu biết nông cạn, kính xin quý Báo soi sáng và sẻ chia về vấn đề này. Thành Tâm Đọc tiếp...

  • CON SÓNG CỦA TÂM THỨC

    Đọc tiếp...

  • Hạt sen khô

    Từ rất sớm, khi mặt trời còn đang ngái ngủ sau rặng tre, lão nhà báo đã chèo chiếc thuyền con ra giữa hồ, hái những đóa sen chớm hé, khẽ khàng đặt lên lòng thuyền; được đâu chừng mươi bông, lão lại ngược mạn thuyền, chèo vào bờ. Neo đậu thuyền xong, lão nhẹ nhàng ôm bó hoa vừa hái đặt vào chiếc bình gốm trên bàn ở căn gác lửng, nơi người phụ nữ còn đang mê man sau một đêm vật vã với cơn đau nhức khắp thân. Nhưng dường như hương sen dìu dịu lan tỏa khắp căn gác nhỏ lại đánh thức người phụ nữ trung niên dậy. Cô kéo nhẹ chiếc áo khoác mỏng mà lão nhà báo để sẵn nơi thành ghế cạnh giường, mặc vào và đi đến bên cửa sổ, từ góc đứng này có thể nhìn thấy những giọt sáng li ti ánh lên từ những giọt sương đọng trên lá ở hồ sen. Bấy giờ, người đàn ông vừa kịp đun nước, pha một ấm trà con, ra ngồi trên chiếc cầu nhỏ bắc ra một phần góc hồ, soạn sẵn hai chiếc tọa cụ, một cho mình và một cho người phụ nữ của đời mình. Người phụ nữ bước từng bước cẩn thận xuống mấy bậc thang rồi đi đến nơi người đàn ông đang ngồi. Họ không nói với nhau một lời, chỉ nhìn nhau cười rồi cùng nhau đón bình minh trong thinh lặng của việc theo dõi hơi thở. Đọc tiếp...

  • ĐỔI MỚI CÁCH NHÌN

    Mọi sự hiện hữu là hiện hữu trong quy luật nhân duyên, nhân quả của chính nó. Nên, quả báo của những loài có cánh thì biết bay trên trời; quả báo của những loài thủy tộc là sống và bơi lội ở dưới nước; quả báo của những loài có xương sống nằm ngang thì phải đi bốn chân; quả báo của những loài có xương sống thẳng đứng thì phải đi hai chân; quả báo của loài người thì có đầu mình, tứ chi và biết suy nghĩ trước khi nói và làm. Và cả vạn loại chúng sanh, không có loài nào là không hiện hữu từ nhân duyên, nhân quả của chính nó. Đọc tiếp...