• Từ Đản Sanh đến Xuất Gia

    "Một Chúng Sanh duy nhất, một Con Người phi thường, xuất hiện trong thế gian này, vì lợi ích cho phần đông, vì hạnh phúc của phần đông, vì lòng bi mẫn, vì sự tốt đẹp, vì lợi ích và hạnh phúc của chư Thiên và nhân loại." -- Tăng Nhứt A Hàm [1] Đọc tiếp...

  • Trạm dừng nào cho ta?

    Ngẫm nghĩ lại, hành trình của một kiếp người chẳng qua chỉ là chuỗi dài những trạm dừng chân nối tiếp nhau. Nói cho chính xác thì con người ta không thể chung thân với một cái gì trường cửu. Trong vòng quay của quy luật tạo hóa, vạn vật sinh hữu và chuyển lưu bởi một chữ duyên, duyên đến duyên đi, duyên hợp duyên tan, duyên sinh duyên diệt, nhưng đến cuối cùng gì thì rồi cũng bỏ lại. Bỏ lại để mà lên đường. Khi anh có được cái này anh phải chấp nhận mất cái kia, không gieo nhân thì làm gì có quả, một bàn tay đâu thể chạm cùng lúc hai cảm giác nóng và lạnh. Thuật ngữ nhà Thiền có một câu nói rất hay: “Tâm vô nhị dụng”. Có níu kéo nhưng rồi nó cũng vuột mất. Thất vọng và đau khổ là điều không thể tránh khỏi nếu ta không kịp nhận ra. Đọc tiếp...

  • CHUYỂN HÓA BỆNH TẬT THEO QUAN ĐIỂM PHẬT PHÁP

    HỎI: Vừa qua tôi và một số Phật tử cùng đàm đạo về pháp tu chuyển hóa bệnh tật. Có bạn nói, có bệnh thì nên đi khám và chữa trị theo y khoa. Có bạn lại nói, đi khám bệnh là chuyện đương nhiên, tuy nhiên đạo Phật cho bệnh là do nghiệp xấu trong quá khứ và những hành vi không đúng pháp trong hiện tại hình thành, muốn tránh khỏi thì phải thực hành pháp sám hối và tu những thiện pháp hồi hướng công đức để hóa giải nghiệp xấu. Có bạn lại nói, khi mắc bệnh khó chữa thì nên nguyện cầu các tế bào ông bà, cha mẹ bên trong cơ thể mình hỗ trợ vì trong di truyền từ quá khứ sẽ có những ông bà, cha mẹ ta có sức khỏe tốt, sống lâu sẽ hỗ trợ ta (những nhân tố tốt trong thân ta). Có bạn lại nói, bệnh thì nên sám hối và hồi hướng công đức cho các “oan gia trái chủ trên cơ thể chúng ta” (những nhân tố xấu trong thân ta). Một bạn khác lại nói, làm gì có “oan gia trái chủ”. Vì sự hiểu biết nông cạn, kính xin quý Báo soi sáng và sẻ chia về vấn đề này. Thành Tâm Đọc tiếp...

  • CON SÓNG CỦA TÂM THỨC

    Đọc tiếp...

  • Sinh ra là sai lầm?

    “Em sinh ra đã là một sai lầm”. Đây là câu nói mà tôi nghe từ bạn. Bạn đã kể về tuổi thơ không có được sự quan tâm từ cha mẹ hay của ông bà nội ngoại. Bạn như là một người thừa trong gia đình, đi ra đi vô trong nhà như một cái bóng và không được một ánh nhìn thương yêu của mọi người. Bạn cho rằng mình không nên có mặt trong cuộc đời này sẽ dễ chịu hơn cho mọi người. Bạn luôn tự hỏi: tại sao họ sinh mình ra trên cuộc đời này mà chẳng bao giờ yêu thương, quan tâm? Bạn hỏi tôi câu hỏi đó. Khi ấy, tôi chỉ biết "đứng hình" trong im lặng, vì bản thân tôi cũng không biết nên trả lời bạn như thế nào. Đọc tiếp...

  • Suy nghĩ về nơi bắt đầu (Phần 1)

    Khi mặt trời bắt đầu trồi lên khỏi ngọn cây, rải những tia nắng đầu tiên xuống cánh đồng thơm mùi lúa mới. Cũng khi ấy, biết bao con người đang nô nức ra đồng thu hoạch thành quả sự kết tinh từ mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày vất vả trên ruộng đồng. Vậy là một vụ mùa nữa sắp khép lại, nhưng lại mở ra bao ước muốn, kỳ vọng cho người nông dân vào một tương lai phía trước sẽ gặt hái được nhiều thành công hơn. Đọc tiếp...